ĐÓ LÀ ĐÊM TRƯỚC NOEL

 

Mary Maredante
Hai lần Giáng Sinh trước, bố vẫn gọi điện để hỏi tôi muốn quà ǵ cho ngày lễ. Tôi nói tên của một cuốn sách nhưng ngừng ngay lại và nói: “Không phải, con muốn bố ghi âm cho con cuốn ĐÊM TRƯỚC NOEL”. Bố im lặng một lúc lâu rồi mới nói bằng giọng chắc nịch của ḿnh: “Ồ lạy Chúa, Mary, sao con lại muốn thế chứ? Con đă bốn mươi tuổi rồi!
Tôi ngừng lại, cảm thấy bối rối nhưng cương quyết: “Bố à, con nhớ lúc được bố ẵm hết mấy anh chị em trên ghế trường kỉ và đọc cho chúng con nghe cuốn ĐÊM TRƯỚC NOEL thật là vui. Con vẫn nhố giọng nói khoẻ khoắn của bố, cảm giác b́nh yên bên cạnh bố và cái cách bố giả giọng nhân vật. Con thật sự muốn bố làm điều đó, v́ hiện nay con đang sống cách nhà gần hai ngàn năm trăm dặm và không thể về, v́ vậy được có bố ở bên cạnh, con sẽ hạnh phúc lắm!
Bố trả lời với giọng dịu dàng hơn, nhưng vẫn ngạc nhiên: “Ư con là muốn bố kể chuyện giống hệt ngày xưa, với những tiếng chuông, tiếng huưt sáo và những thứ khác nữa?
- Vâng vâng, đúng đấy bố ạ.
Ông lại im lặng một lúc, rồi nói: “Bố sẽ đọc cho con nghe cuốn sách đó”
Tôi nghe rơ ràng có sự quả quyết và chút nhượng bộ trong giọng nói của ông, “Được rồi, bố sẽ gọi lại cho con vào Giáng Sinh”. Chúng tôi nói thương yêu nhau rồi gác máy. Tôi cảm thấy man mác buồn và cố gắng nghĩ xem tại sao. Có thể là tôi đ̣i hỏi một người đă bảy mươi sáu tuổi làm một việc nhiều chất t́nh cảm quá, và có thể bố đang nghĩ về một người lớn như tôi mà đ̣i hỏi chuyện đó th́ hơi điên rồ. nhưng cũng có thể không phải vậy. Tôi chỉ biết rằng cứ mỗi lần nói chuyện với bố, tôi cảm thấy giọng bố dần mệt mỏi hơn. Và tôi bắt đầu biết chấp nhận, nhưng không biết vào lúc nào, rồi sẽ đến cái ngày chúng tôi chẳng bao giờ được nghe giọng nói ấy nữa…
Trước đêm Giáng Sinh, một gói quà nhỏ gói giấy nâu được buộc kĩ lưỡng với rất nhiều băng dán và con dấu được gửi tới. Tên và địa chỉ của tôi được viết bởi nét chữ hoa mỹ của bố với những dấu nhấn hơi là lạ. Bên trong là một cuộn băng có tựa đề viết tay: “ĐÓ LÀ ĐÊM TRƯỚC NOEL.
Tôi bỏ cuộn băng vào máy và lắng nghe giọng nói bố vang lên thật to: “Đó là vào một đêmmmm… trước Giáng Sinh khi tất cả những ngôiiiiiii… nhà… “giống y như hồi chúng tôi con nhỏ! Đến đoạn cuối cùng ông nói tiếp, “Và bây giờ bố sẽ đọc cho con nghe truyện CÁI MÁY NHỎ DIỆU K̀”. Tôi hiểu ư bố khi ông quyết định gửi kèm cho tôi một trong những mẩu chuyện được yêu thích nhất của chúng tôi ngày xưa. Đó cũng là câu chuyện mà chúng tôi đă đọc cho mẹ nghe lúc bà mất v́ một căn bệnh ung thư ba năm trước.
Cuộn băng c̣n tiếp tục với tiếng hát của ca đoàn Mormon Tabenacle trong bài hát “Silent Night”, bài hát yêu thích mà gia đ́nh chúng tôi cũng đă từng hát với nhau trong đêm Giáng Sinh trước khi đi ngủ. Rồi bài “ Oh Come All Ya Faithful”… hết bài này tới bài khác cho đến cuối cuộn băng. Tôi đi ngủ thật ngon trong đêm Giáng Sinh và thầm cám ơn Thượng đế đă mang lại một phép màu nữa cho bố.
Tháng Năm sau đó bố mất thật bất ngờ. Không c̣n những cú điện thoại vào những ngày Chủ nhật, cũng không c̣n ai gọi điện hỏi tôi: “Gia đ́nh Gospel thế nào rồi, Mary?” và cũng không c̣n ai nói “Bố yêu con” nữa. Nhưng giọng nói của ông th́ vẫn c̣n và luôn nhắc nhở tôi rằng, tôi có thể thực hiện được những điều tôi đă quyết, và tôi cũng có thể dùng t́nh cảm của ḿnh để bao bọc, chở che người khác, ngay cả khi có khó khăn. Đó là sức mạnh của t́nh yêu.
Giáng Sinh năm nay tôi sang lại cuộn băng của bố và gửi cho các anh chị em của tôi, điều đó làm họ rất bất ngờ. Em gái út của tôi gọi điện đến và nghen ngào nói: “Mary, em mới nhận được cuộn băng. Chị có để ư là bố bảo đó là ngày mười chín tháng Mười hai trong cuốn băng không? Hôm nay đấy. Lúc em mới bỏ cuộn băng vào máy ở pḥng khách, th́ Holden, đứa con trai hai tuổi rưỡi của em từ nhà bếp chạy ra kêu thật lớn: “Ông ngoại đến, ông ngoại đến!” Có lẽ chị có thể thấy được bố đấy! Mary, nh́n xung quanh xem. Bố đang ở đây đấy!
Tôi nhớ măi lời nói đó của em tôi.