MỒ CÔI MẸ
 

 

Cô bạn gái của tôi,

Khi bạn đọc lá thư này, tôi đă là một đứa con mồ côi Mẹ được hai tuần rồi bạn ạ.

Mẹ tôi, cây cổ thụ vững vàng để chị em chúng tôi nương tựa, bóng mát bao phủ đời sống chúng tôi trong những tháng năm dài, đă măi măi ra đi.

Cho đến ngày nhắm mắt, Mẹ tôi đă là nguồn vui, sự an ủi, niềm hy vọng của mấy chị em chúng tôi, thế nên khi không có mặt bà nữa, bạn hiểu là chúng tôi cảm thấy hụt hẫng và đau xót biết là dường nào!

Nếu bạn đă từng nghe nói đến những chữ “đứt ruột, bụng quặn thắt, tim nhói đau” th́ đó là những cảm xúc đau đớn mà tôi, hay có lẽ bất cứ người con mất mẹ nào, đă và đang trải qua khi ở trong hoàn cảnh này.  Tất cả xảy ra và qua đi như một giấc mơ dữ, một cơn ác mộng làm tôi bàng hoàng và thảng thốt.

Mỗi khi thắp hương trước cái h́nh của Mẹ, bây giờ được bày trên bàn thờ cạnh h́nh của ba tôi, cảm giác quặn thắt đó lại trở về.  Cái khuôn mặt đẹp, nụ cười tươi và bao dung, ánh mắt dịu dàng của Mẹ nh́n tôi, làm cho những ḍng nước mắt cứ thi nhau rơi xuống, tưởng không bao giờ có thể ngưng được nữa.  Tôi không muốn tin là mẹ tôi đă không c̣n trên dương thế.  Tôi không muốn chấp nhận sự thật.  Tôi muốn nghĩ là mẹ tôi đi xa đâu đó rồi sẽ trở về...

Nhắm mắt lại, mở mắt ra, đâu đâu cũng đều thấy h́nh bóng mẹ đi đứng cười nói, c̣n nghe thấy rất rơ trong không gian tiếng nói trong lành của mẹ.  Nhớ dáng mẹ đi ra vườn cắt mấy khóm rau. Nhớ những câu chuyện mẹ kể về thời xuân xanh của bà.  Nhớ giọng tụng kinh du dương, trầm bổng.  Nhớ những cái hôn Mẹ dành cho tôi khi ngả đầu vào ngực mẹ, nơi có trái tim đă hơn một lần cùng nhịp thở.  Nhớ dáng mẹ cặm cụi tự tay làm những chai mắm cà chay lên cúng dường các tăng ni.  Nhớ hũ dưa giá ngon lành có đủ màu sắc xanh, trắng, đỏ.  Nhớ món cá kho bà thường thích ăn.  Nhớ những nơi chốn đă đi qua và sống hạnh phúc với mẹ trong những ngày ấu thơ: Huế, Quảng Ngăi; trong những ngày mới lớn: Vĩnh B́nh, Kontum, trong những ngày trưởng thành: Sài G̣n, California...

Mẹ tôi thường chỉ lên Quận Cam ở lại với tôi vài hôm rồi về lại San Diego, nơi bà cư trú trong suốt thời gian định cư tại Hoa Kỳ, thế mà tôi đă thấy nhớ thương bà dường ấy.  Tôi nghĩ và thương cho cô em út tôi, sống gần và lo cho Mẹ tôi suốt 14 năm qua, hẳn c̣n đau buồn hơn tôi hàng trăm lần v́ nhớ thương Mẹ.

Cho đến khi mất Mẹ, chúng ta mới thật sự hiểu và thông cảm được thân phận của những người con mồ côi Mẹ.  Tôi nghĩ dù ở tuổi nào đi nữa mà mất mẹ th́ ḷng cũng đều tan nát cả.  Tuy nhiên, tôi phải tự an ủi là dù sao các anh chị em tôi cũng may mắn hơn những người khác v́ được nh́n thấy và ở gần Mẹ tôi trong những năm tháng cuối cùng của bà và Mẹ tôi cũng đă sống rất thọ với số tuổi 91.  Tôi thương cảm khi biết rằng có biết bao người con khác sống ở đây và chỉ có thể vọng tưởng đến mẹ đang c̣n sống ở quê nhà.  Hay có những người con khác đă không c̣n mẹ từ khi c̣n thơ ấu hoặc lúc c̣n rất trẻ.

Tôi muốn nhắc nhở ḿnh về những lời mẹ tôi dặn ḍ là bằng ḷng với những ǵ ḿnh đang có được.  Chính mẹ tôi là người đă dạy cho tôi niềm tin vào tôn giáo, vào đức từ bi của Đức Phật để tập tính tha thứ, ḷng vị tha và tinh thần phụng sự xă hội.  Mẹ tôi là tấm gương sáng cho chúng tôi bằng chính những việc làm từ thiện trong suốt cuộc đời của bà.  Khi c̣n tại thế, mẹ tôi được yêu thương bởi bất cứ ai có duyên gặp gỡ và quen biết bà.  Mẹ tôi không chỉ có 9 người con mà có hàng trăm đứa con tinh thần khác trong những ngôi chùa mà bà đến sinh hoạt.  Nhiều vị tăng ni cũng quí mên và thương yêu mẹ tôi như một người mẹ hiền.

Tôi cũng muốn vâng lời mẹ dạy để chấp nhận lẽ vô thường của đời sống: Có sinh tất có diệt.  Mà chấp nhận như thế cũng giúp tôi vơi đi phần nào niềm đau khổ về sự mất mát to lớn này.

Tôi biết dù ở đâu đi nữa, t́nh thương yêu vô bờ bến của mẹ tôi cũng hiện hữu và bao phủ đời sống tôi.  Cũng như tôi, chính trong thân thể của mỗi người con đều có ḍng máu của mẹ ḿnh, thế nên mẹ vẫn c̣n sống trong mỗi chúng ta, miên viễn, phải không bạn.

Tôi muốn được dùng lá thư này để xin phép bạn nói lời từ giă với anh Ngô Mạnh Thu, một người quen của tôi.  Anh đă có ḷng đến thăm viếng Mẹ tôi ở nhà quàn mới hôm Thứ Bảy tuần trước, thế mà hôm nay anh đă không c̣n nữa. Cầu nguyện cho anh Thu và Mẹ tôi được ở một nơi yên b́nh nào đó trong thế giới bên kia, có chư Phật hộ tŕ và tiếp dẫn.

Hẹn bạn thư sau nhé.

Yến Tuyết