Thơ Văn Trung ThuThơ Văn Sưu Tầm

Trang

1, 2, 3

   
  • Lỡ Bước Sang Ngang -- Nguyễn Bính

      - Em ơi! em ở lại nhà
      Vườn dâu em đốn, mẹ già em thương
      Mẹ già một nắng hai sương
      Chị đi một bước trăm đường xót xa
      Cậy em, em ở lại nhà
      Vườn dâu em đốn, mẹ già em thương

      Hôm nay xác pháo đầy đường
      Ngày mai khói pháo c̣n vương khắp làng
      Chuyến này chị bước sang ngang
      Là tan vỡ giấc mộng vàng từ đây
      Rượu hồng em uống cho say
      Vui cùng chị một vài giây cuối cùng
      Rồi đây sóng gió ngang sông
      Đầy thuyền hận, chị lo không tới bờ
      Miếu thiêng vụng kén người thờ
      Nhà hương khói lạnh chị nhờ cậy em
      Đêm qua là trắng ba đêm
      Chị thương chị kiếp con chim ĺa đàn
      Một vai gánh lấy giang san...
      Một vai nữa gánh muôn vàn nhớ thương
      Mắt quầng tóc rối tơ vương
      Em c̣n cho chị lược gương làm ǵ!
      Một lần này bước ra đi
      Là không hẹn một lần về nữa đâu
      Cách mấy mươi con sông sâu
      Và trăm ngàn vạn nhịp cầu chênh vênh
      Cũng là thôi cũng là đành
      Sang sông lỡ bước riêng ḿnh chị sao?
      Tuổi son nhạt thắm phai đào
      Đầy thuyền hận, có biết bao nhiêu người!
      Em đừng khóc nữa em ơi!
      Dẫu sao th́ sự đă rồi, nghe em!
      Một đi bảy nổi ba ch́m
      Trăm cay ngh́n đắng con tim héo dần
      Dù em thương chị mười phần
      Cũng không ngăn nổi một lần chị đi

      Chị tôi nước mắt đằm đ́a
      Chào hai họ để đi về nhà ai
      Mẹ trông theo, mẹ thở dài
      Dây pháo đỏ bỗng vang trời nổ ran
      Tôi ra đứng tận đầu làng
      Ngùi trông theo chị khuất ngàn dâu thưa...

      2
      Trời mưa ướt áo làm ǵ?
      Năm mười bảy tuổi chị đi lấy chồng
      Người ta pháo đỏ rượu hồng
      Mà trên hồn chị một ṿng hoa tang
      Lần đầu chị bước sang ngang
      Tuổi son sông nước đ̣ giang chưa tường
      Ở nhà em nhớ mẹ thương
      Ba gian trống, một mảnh vườn xác xơ
      Mẹ ngồi bên cửi xe tơ
      Thời thường nhắc: "- Chị mày giờ ra sao?"

      Chị bây giờ... nói thế nào?
      Bướm tiên khi đă lạc vào vườn hoang
      Chị từ lỡ bước sang ngang
      Trời dông băo giữa tràng giang lật thuyền
      Xuôi ḍng nước chảy liên miên
      Đưa thân thế chị tới miền đau thương
      Mười năm gối hận bên giường
      Mười năm nước mắt bữa thường thay canh
      Mười năm đưa đám một ḿnh
      Đào sâu chôn chặt mối t́nh đầu tiên
      Mười năm ḷng lạnh như tiền
      Tim đi hết máu mà duyên không về

      Nhưng em ơi! một đêm hè
      Hoa xoan nở, xác con ve hoàn hồn
      Dừng chân trên bến sông buồn
      Nhà nghệ sĩ tưởng đ̣ c̣n chuyến sang
      Đoái thương thân chị lỡ làng
      Đoái thương phận chị dở dang những ngày
      Rồi... rồi chị nói sao đây?
      Em ơi! nói nhỏ câu này với em...
      Thế rồi máu trở về tim
      Duyên làm lành chị duyên t́m về môi
      Chị nay ḷng ấm lại rồi
      Mối t́nh chết đă có người hồi sinh
      Chị từ dan díu với t́nh
      Đời tươi như buổi b́nh minh nạm vàng
      Tim ai khắc một chữ "nàng"
      Mà tim chị một chữ "chàng" khắc theo
      Nhưng yêu chỉ để mà yêu
      Chị c̣n dám ước một điều ǵ hơn
      Một lầm hai lỡ keo sơn
      Mong ǵ gắn lại phím đờn ngang cung
      Rồi đêm kia lệ ṛng ṛng
      Tiễn đưa người ấy sang sông, chị về
      Tháng ngày qua cửa buồng the
      Chị ngồi nhặt cánh hoa lê cuối mùa

      3
      Úp mặt vào hai bàn tay
      Chị tôi khóc suốt ba ngày ba đêm
      - Đă đành máu trở về tim
      Nhưng khôn buộc nổi cánh chim giang hồ
      Người đi xây dựng cơ đồ
      Chị về giồng cỏ nấm mồ thanh xuân
      Người đi khoác áo phong trần
      Chị về may áo liệm dần nhớ thương
      Hồn trinh ôm chặt chân giường
      Đă cùng chị khóc đoạn trường thơ ngây
      Năm xưa đêm ấy giường này
      Nghiến răng nhắm mắt cau mày... cực chưa?
      Thế là tàn một giấc mơ
      Thế là cả một bài thơ năo nùng
      Tuổi son má đỏ môi hồng
      Bước chân về đến nhà chồng là thôi
      Đêm qua mưa gió đầy giời
      Mà trong hồn chị có người đi qua
      Em về thương lấy mẹ già
      Đừng mong ngóng chị nữa mà uổng công
      Chị giờ sống cũng bằng không
      Coi như chị đă ngang sông đắm đ̣

       

  • Ngôn Ngữ Của Hoa

      Hoa cẩm chướng: T́nh bạn
      Hoa cúc trắng:
      Ngây thơ và duyên dáng
      Hoa cúc tím (thạch thảo):
      Nỗi lưu luyến khi chia tay
      Hoa cúc vàng:
      Ḷng kính yêu quư mến, nỗi hân hoan
      Hoa đinh tử - màu lửa:
      Càng ngày anh càng yêu em
      Hoa đinh tử - đỏ sẫm:
      Ḷng anh không bao giờ thay đổi
      Hoa đồng thảo:
      Tính khiêm nhường
      Hoa đồng tiền:
      Niềm tin của em đă đạt được
      Hoa Forget Me Not:
      Xin đừng quên em
      Hoa huệ:
      Sự trong sạch và thanh cao
      Hoa hướng dương:
      Niềm tin và hy vọng
      Hoa hải đường:
      Nên giữ t́nh bạn thân mật th́ hơn
      Hoa hồng:
      Thể hiện t́nh yêu bất diệt
      Hoa hồng BB:
      T́nh yêu ban đầu
      Hoa hồng bạch:
      Em ngây thơ duyên dáng và diụ dàng
      Hoa hồng nhung:
      T́nh yêu say đắm và nồng nhiệt
      Hoa hồng vàng:
      Một t́nh yêu kiêu sa và rực rỡ
      Hoa hồng đỏ:
      Một t́nh yêu mănh liệt đậm đà
      Hoa hồng phấn:
      Sự tŕu mến của em theo bước chân anh
      Hoa hồng tỉ mụi:
      Khi được tặng, nếu là bạn trai : bạn là đứa em ngoan
      Hoa immortel :
      Nỗi đau khổ khó nguôi
      Hoa kim ngân:
      Ḷng trung thành
      Hoa lan:
      Bao giờ em cũng thành thật với anh
      Hoa lay ơn:
      Những cuộc họp vui vẻ và lời hẹn cho ngày mai
      Hoa lưu ly:
      Anh muốn hoàn toàn là của em
      Hoa lài:
      T́nh bạn ngát hương
      Hoa lư:
      T́nh yêu thanh cao và trong sạch
      Hoa mai, hoa đào:
      Một mùa xuân tràn trề ước mơ và hy vọng
      Hoa mimosa:
      T́nh yêu mới chớm nở
      Hoa mào gà đỏ đậm :
      không có điều ǵ làm anh chán cả
      Hoa ngân hương vàng:
      Tôi đă có chồng hăy tha thứ
      Hoa phù dung :
      Hồng nhan bạc phận
      Hoa phù dung :
      Chóng phai , không bền
      Hoa quỳnh:
      Sự thanh khiết
      Hoa sen hồng:
      Hân hoan, tươi vui
      Hoa sen trắng :
      Cung kính, tôn nghiêm
      Hoa sen :
      Ḷng độ lượng và từ bi bác ái
      Hoa sơn trà :
      Anh nên dè dặt một chút
      Hoa thuỷ tiên :
      Kiêu căng và ích kỷ
      Hoa thuỷ tiên :
      Vương giả, thanh cao, kiêu hănh
      Hoa thược dược :
      Sự dịu dàng và nét thầm kín
      Hoa trà mi :
      Kiêu hănh , coi thường t́nh yêu
      Hoa trà :
      Mong manh sương khói
      Hoa tường vi hồng :
      Anh yêu em măi măi
      Hoa tường vi vàng :
      Anh sung sướng được yêu em
      Hoa tường vi :
      Anh đă bắt đầu yêu em
      Hoa tử vi :
      Sự e ấp kín đáo
      Hoa violette (chuông) :
      Hăy giữ bí mật mối t́nh

                               Phượng Vĩ lượm lặt
       

  • Đời Vắng Em Rồi     -    Vũ Hoàng Chương

    Sóng dậy đ́u hiu biển dấy sầu
    Lênh đênh thương nhớ dạt trời Âu
    Thôi rồi - tay nắm tay lần cuối
    Chia nẻo giang hồ vĩnh biệt nhau

    Trai lỡ phong vân gái lỡ t́nh
    Này đêm tri ngộ sót điêu linh
    Niềm quê sực thức ḷng quan ải
    Giây phút dừng chân cuộc viễn chinh

    Tóc xơa tơ vàng nệm gối nhung
    Đây chiều hương ngát lả hoa dung
    Sóng đôi kề ngọn đèn hư ảo
    Mơ kiếp nào xưa đă vợ chồng

    Quán rượu liền đêm chuốc đắng cay
    Buồn mưa trăng lạnh nắng hoa gầy
    Nắng mưa đă trải t́nh nhân thế
    Lưu lạc sầu chung một hướng say

    Gặp gỡ chừng như chuyện Liễu Trai
    Ra đi chẳng hứa một ngày mai
    Em ơi lửa tắt b́nh khô rượu
    Đời vắng em rồi say với ai?

    Phương Âu mờ mịt lối quê nàng
    Trăng nước âm thầm vạn dặm tang
    Ghé bến nào đây người hải ngoại
    Chiều sương mặt bể có mơ màng

    Tuyết xuống phương nào lạnh lắm không
    Mà đây ḷng trắng một mùa đông
    Tương tư nối đuốc thâu canh đợi
    Thoảng gió trà mi động mấy bông?

     

     

  • Thôn Vỹ Dạ      -      Hàn Mạc Tử

      Sao anh không về chơi thôn Vỹ
      Nh́n nắng hàng cau nắng mới lên
      Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
      Lá trúc che ngang mặt chữ điền
      Gió theo lối gió mây đường mây
      Ḍng nước buồn thiu hoa bắp lay
      Thuyền ai đậu bến sông trăng đó
      Có chở trăng về kịp tối nay?
      Mơ khách đường xa khách đường xa
      Áo em trắng quá nh́n không ra
      Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
      Ai biết t́nh ai có đậm đà

       

  • Thuở Làm Thơ Yêu Em   -   Trần Dạ Từ

    Thưở làm thơ yêu em
    Trời mưa chưa ướt áo
    Hoa cúc vàng chân thềm
    Gío may lưng bờ dậu

    Chiều sương đầy bốn phía
    Ḷng anh mấy ngă ba
    Tiếng đời đi rất nhẹ
    Nhịp sầu lên thiết tha

    Thưở làm thơ yêu em
    Cả ḍng sông thương nhớ
    Cả vai sầu tay nghiêng
    Tương tư trời thành phố
     

    Anh đi rồi lại đến
    Bài thơ không hết lời
    Bao nhiêu lần ḥ hẹn
    Sớm chiều sao xa xôi

    Mười bảy năm chợt thức
    Bây giờ là bao giờ
    Bàn tay trên mái tóc
    Ngh́n sau c̣n bâng quơ ...
     

  • Thoáng Hương Qua   -      Phạm Thiên Thư

    Đầu xuân em lễ chùa này
    Có búp lan vàng khép nép
    Vườn trong thoáng làn hương bay
    Băi sông lạc con bướm đẹp

    Vào hạ em lễ chùa này
    Trên đồi trái mơ ửng chín
    Ḷ hương có làn trầm bay
    Vờn trên bờ tóc bịn rịn

    Giữa thu em lễ chùa này
    Lầu chuông có con chim hót
    Tiếng ca theo làn gió may
    Lá vàng sương gieo nhẹ hạt

    Sang đông em lễ chùa này
    Ngoài sân có mưa bụi bay
    Hắt hiu trong cành gió bấc
    Vườn chùa rụng cánh lan gầy

    Cuối đông đưa em tới đây
    Trong ḷng áo quan gỗ trắng
    Tóc em tợ óng làn mây
    Cội hoa tưởng ai trầm lặng

    Em vừa nằm xuống đất này
    Vườn trong có bông đào nở
    Con bướm chập chờn hương bay
    Quơ sợi râu vàng bỡ ngỡ

    Nắm đất nào vừa lấp mộ
    Có con chim hót đầu cành
    Tiếng tan trên gịng suối xanh
    Nước ơi sao buồn nức nở

    Bây giờ tôi biết em đâu
    Cuối vườn nụ mai nhiệm mầu
    Vừa thoát làn hương trinh bạch
    Em ơi! Mây đă qua cầu…
     

     

  • Em đến em đi

      Em đến em đi ngọn gió lành,
      Gió hương thương mến tới phong anh,
      Bỗng oà gặp mặt sau muôn nhớ,
      Rồi lại chia tay giữa vạn t́nh,
      Em ở nữa giờ, thương mỗi nét,
      Em di hai tháng, ngóng từng canh,
      Anh như cây cối chờ xuân biếc,
      Hôm sớm trông mong ngọn gió lành

      Em có biết tại sao anh lại tủi,
      Tại v́ em e thẹn  vô ich lắm,
      Cứ ngồi lên quấn quít như tiên cảnh,
      Hai đứa ḿnh say đắm đam mê
      Va như thế, anh vui âu yếm bảo,
      Thương em nhiều nụ cười hé trên môi.

      (Bài thơ này không biết của tác giả nào, nhưng điều quí giá là đă được gởi đén từ 1 người bạn rất thương quí - LT)

       

     

  • Bài Thơ Đôi Dép

      Bài thơ đầu anh viết tặng em
      Là bài thơ anh kể về đôi dép
      Khi nổi nhớ ở trong ḷng da diết
      Những vật tầm thường cũng viết thành thơ

      Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
      Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nữa bước
      Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
      Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau

      Cùng bước, cùng ṃn, không kẻ thấp người cao
      Cùng chia xẻ sức người đời chà đạp
      Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
      Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia

      Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
      Mọi thay thế đều trở nên khập khiểng
      Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
      Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

      Cũng như ḿnh trong những lúc vắng nhau
      Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
      Dẫu bên cạnh đă có người thay thế
      Mà trong ḷng nỗi nhớ cứ chênh vênh

      Đôi dép vô tri khắng khít song hành
      Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
      Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
      Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

      Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
      Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
      Nhưng tôi yêu em bởi những điều ngược lại
      Gắn bó đời nhau bằng một lối đi chung

      Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
      Sẽ dừng lại khi chỉ c̣n một chiếc
      Chỉ c̣n một là không c̣n ǵ hết
      Nếu không t́m được chiếc thứ hai kia .
       

                      Tac Gia: Khong Ten

       

       

     

  • Bài thơ cuối cùng     -       TTKH

      Anh ạ, tháng ngày mau quá nhỉ !
      Một mùa thu cũ một ḷng đau
      Ba năm ví biết anh c̣n nhớ
      Em đă câm lời có nói đâu 

      Đă lỡ thôi rồi chuyện biệt ly
      Càng khơi càng thấy lụy từng ly
      Trách ai đem cánh "ti-gôn" ấy
      Mà viết t́nh em được ích ǵ ? 

      Chỉ có ba người đọc thơ riêng
      Bài thơ "đan áo" của chồng em
      Bài thơ đan áo nay rao bán
      Cho khắp người đời thóc mách xem 

      Là giết đời nhau đấy biết không ?
      Dưới giàn hoa máu tiếng mưa rung
      Giận anh tôi viết ḍng dư lệ
      Là chút dư hương điệu cuối cùng 

      Từ nay anh hăy bán thơ anh
      Và để yên tôi với một ḿnh
      Những cánh hoa ḷng, hừ đă ghét
      Th́ đem mà đổi lấy hư vinh 

      Ngang trái đời hoa đă úa rồi
      Từng mùa gió lạnh sắc hương rơi
      Buồng nghiêm thơ thẩn hồn eo hẹp
      Đi nhớ người, không muốn nhớ lời 

      Tôi oán hờn anh mỗi phút giây
      Tôi run sợ viết bởi rồi đây
      Nếu không yên được th́ tôi chết
      Đêm hỡi, làm sao tối thế nầy ! 

      Năm lại, năm qua cứ muốn yên
      Mà phương trời nhớ chẳng làm quên
      Và người vỡ lỡ duyên thầm kín
      Lại chính là anh, anh của em 

      Tôi biết làm sao được hỡi trời!
      Giận anh không nỡ nhớ không thôi
      Mưa buồn mưa hắt trong ḷng ướt
      Sợ quá đi anh, có một người...
       

                   Tac Gia: TTKH

       

     

     

  • Chuyện t́nh qua modem

      Chàng không thể nh́n nàng qua Modem
      Chàng không thể hôn nàng qua bàn phím
      Chàng không thể nắm tay nàng âu yếm
      Chỉ nói yêu em và cứ thế Enter.

      Và hai người cứ yêu thế trong mơ
      Bên chiếc khung con mỗi lần hội thoại
      Đêm càng khuya họ càng mê mải
      Nói chuyên trăng sao mật ngọt thiên đường

      Nàng hỏi chàng: Anh cứ nói yêu thương
      Sao bỗng dưng anh biến đi đâu mẩt
      Chàng vội vă: Ơ ḱa anh nói thật
      Anh bị ao (out) vừa lập tức log vào.

      Họ cứ yêu nhau như mận yêu đào
      Ôm computer mỗi ngày vài tiếng
      Chat măi chat hoài khong hết chuyện
      T́nh yêu cứ theo tháng năm vơi đầy.

      Và bên kia trái đất vẫn quay
      Qua chiếc Modem mối t́nh đầu vẫn nở
      Cũng lắm gian truân, cũng nhiều trắc trở
      Cũng "I love U" rồi cứ thế enter

      Chuyện t́nh qua Modem cũng đẹp như thơ
      Khác chi chuyện Romeo thời hiện đại
      Cuối tháng cầm tờ hoá đơn điện thoại
      Chàng Romeo cảm thấy hơi buồn

                     Khong Ten


       

  • Đĩ cầu Nôm (1)     -      Nguyễn Khuyến

      Thiên hạ bao giờ cho hết đĩ?
      Trời sinh ra cũng để mà chơi!
      Dễ mấy khi làm đĩ gặp thời,
      Chơi thủng trống long dùi âu mới thích
      Đĩ bao tử càng chơi càng lịch,
      Tha hồ cho khúc khích chị em cười:
      Người ba đấng, của ba loài,
      Nếu những như ai th́ đĩ mốc.
      Đĩ mà có tàn, có tán, có hương án, có bàn độc (2)
      Khá khen thay làm đĩ có tông (3)
      Khắp giang hồ chẳng chốn nào không.
      Suốt Nam Bắc Tây Đông đều biết tiếng.
      Đĩ mười phương chơi cho đủ chín,
      C̣n một phương để nhịn lấy chồng.
      Chém cha cái kiếp đào hồng, (4)
      Bạn với kẻ anh hùng cho đứng số.
      Vợ bợm, chồng quan, danh phận đó,
      Mai sau ngày giỗ có văn nôm.
      Cha đời con Đĩ Cầu Nôm.

       1. Cầu Nôm thuộc làng Đại Đồng ở Hải Hưng.
      2. Có lẽ ở đây nhà thơ nói đến Tư Hồng, một nhân vật lúc ấy làm đĩ lấy Tây.
      3. Có tông: có ṇi.
      4. Kiếp hồng đào: Kiếp trăng hoa.

                    Nguyễn Khuyến


       

  • Thu điếu     -     Nguyễn Khuyến

      Ao thu lạnh lẽo nước trong veo,
      Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo.
      Sóng biếc theo làn hơi gợn tí,
      Lá vàng trước gió sẽ đưa vèo.
      Tầng mây lơ lửng trời xanh ngắt,
      Ngơ trúc quanh co khách vắng teo.
      Tựa gối, buông cần lâu chẳng được,
      Cá đâu đớp động dưới chân bèo.

                Nguyễn Khuyến


       

  • Lời vợ anh phường chèo     -     Nguyễn Khuyến

      Xóm bên đông có phường chèo trọ,
      Đương nửa đêm gọi vợ chuyện tṛ:
      Rằng: "ta thường làm quan to,
      Sao người coi chẳng ra tṛ trống chi?"
      Vợ giận lắm mắng đi mắng lại:
      "Tuổi đă già sao dại như ri?
      Đêm hôm ai chẳng biết chi,
      Người ta biết đến thiếp th́ hổ thay!
      ở đời có hai điều nên sợ:
      Sống chết người, quyền ở trong tay.
      Thế mà chàng đă chẳng hay.
      C̣n ai sợ đến phường này nữa chăng?
      Vả chàng vẫn lăng nhăng túng kiết,
      Cuộc sinh nhai chèo hát qua th́,
      Vua chèo c̣n chẳng ra ǵ,
      Quan chèo vai nhọ (1) khác chi thằng hề".

       1. Vai nhọ: người đóng tṛ bôi mặt lem nhem.

                    Nguyễn Khuyến


       

  • Mẹ mốc     -      Nguyễn Khuyến

      So danh giá ai bằng mẹ Mốc,
      Ngoài h́nh hài, gấm vóc chẳng thêm ra; (1)
      Tấm hồng nhan đem bôi lấm xoá nhoà,
      Làm thế để cho qua mắt tục.
      Ngoại mạo bất cầu như mĩ ngọc,
      Tâm trung thường thủ tự kiên kim (2)
      Nhớ chồng con muôn dặm xa t́m,
      Giữ son sắt êm đềm một tiết. (3)
      Sạch như nước, trắng như ngà, trong như tuyết,
      Mảnh gương trinh vằng vặc quyết không nhơ,
      Đắp tai ngảnh mặt làm ngơ,
      Rằng khôn cũng kệ, rằng khờ cũng thây.
      Khôn kia dễ bán dại này!

       1. Mẹ Mốc điên, xé quần xé áo, nên chỉ trơ có tấm thân không che đậy.
      2. Câu này và câu trên đại ư nói: mặt ngoài không cần đẹp như ngọc, nhưng trong ḷng hằng giữ bền như vàng.
      3. Tiết: khí tiết.

                    Nguyễn Khuyến

       

  • Cảm Tác       -      Nguyễn Bính   

      Thơ suông, rượu nhạt, quán cơm nghèo,
      Xuân xế mùa xuân, chiều xế chiều.
      Chín hẹn đă sai mười: bạn quư.
      Ngh́n voi không được một: người yêu.
      Bá Nha thưở trước c̣n Chung Tử.
      Kim Trọng đời nay hết Thuư Kiều.
      Vơng tía, tàn vàng đi nượp nượp,
      Giũ tà áo vải bụi bay theo.
       

                 Nguyễn Bính

       

     

  • Rượu Xuân     -      Nguyễn Bính    

      Cao tay nâng chén rượu hồng,
      Mừng em, em sắp lấy chồng xuân nay.
      Uống đi! Em uống cho say !
      Để trong mơ, sống những ngày xuân qua.
      Thấy t́nh duyên của đôi ta,
      Đến đây là... đến đây là ... là thôi !
      Em đi dệt mộng cùng người,
      Lẻ loi xuân một góc trời riêng anh
       

                         Nguyễn Bính

       

  • Huế , Ngọ Môn và Dịch Học   

  • Lặng Lẽ      -      Hồ Dzếnh    

      Tôi không chọn nắng, cầu mưa,
      Nhớ người không cứ về trưa hay chiều .
      Tôi yêu v́ nắng cây reo,
      Bướm bay vô cớ, gió vèo tự nhiên.
      Đời t́nh: hoa thắm thêu duyên,
      Tóc mây vắt mộng, mắt huyền gợi mơ .
      Em là "người ấy" hay cô
      Sầu chung duyên kiếp làm thơ, đủ rồi .
      Tôi tin người để tin tôi,
      Để tin tưởng măi rằng đời dễ tin.
      Tôi vui ḷng sống trong im,
      Hồn nương bóng gió, lời chim đến người .
      - Yêu là khó nói cho xuôi,
      Bởi ai hiểu được sao trời lại xanh ?

                                Hồ Dzếnh

       

  • Ngập Ngừng    -      Hồ Dzếnh  

      Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé,
      Để ḷng buồn tôi dạo khắp trong sân.
      Ngó trên tay, thuốc lá cháy lụi dần...
      Tôi nói khẽ: gớm, làm sao nhớ thế!

      Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé.
      Em tôi ơi, T́nh có nghĩa ǵ đâu,
      Nếu là không lưu luyến buổi sơ đầu ?
      Thuở ân ái mong manh như nắng lụa,
      Hoa bướm ngập ngừng, cỏ cây lần lữa,
      Hẹn ngày mai mùa đến sẽ vui tươi,
      Chỉ ngày mai mới đẹp, ngày mai thôi!

      Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé,
      Tôi sẽ trách -- cố nhiên -- nhưng rất nhẹ;
      Nếu trót đi, em hăy gắng quay về,
      T́nh mất vui lúc đă vẹn câu thề
      Đời chỉ đẹp những khi c̣n dang dở.
      Thơ viết đừng xong, thuyền trôi chớ đỗ,
      Cho ngh́n sau... lơ lửng... với ngh́n xưa..

                               Hồ Dzếnh


     

 

Questions / Comments: email to trungthu@trungthu.us
Last updated: 12/28/14