Thơ Văn Trung ThuThơ Văn Sưu Tầm

Trang

1, 2, 3

  • Ta Về    -     Tô Thùy Yên    

      Ta về một bóng trên đường lớn
      Thơ chẳng ai đề vạt áo phai
      Sao bỗng nghe đau mềm phế phủ
      Mười năm đá cũng ngậm ngùi thay

      Vĩnh biệt ta-mười-năm chết dấp
      Chốn rừng thiêng im tiếng ngh́n thu
      Mười năm mặt sạm soi khe nước
      Ta hóa thân thành vượn cổ sơ

      Ta về qua những truông cùng phá
      Nếp trán nhăn đùa ngọn gió may
      Ta ngẩn ngơ trông trời đất cũ
      Nghe tàn cát bụi tháng năm bay

      Chỉ có thế. Trời câm đất nín
      Đời im ĺm đóng váng xanh xao
      Mười năm, thế giới già trông thấy
      Đất bạc màu đi, đất bạc màu

      Ta về như bóng chim qua trễ
      Cho vội vàng thêm gió cuối mùa
      Ai đứng trông vời mây nước đó
      Ngàn năm râu tóc bạc phơ phơ

      Một đời được mấy điều mong ước
      Núi lở sông bồi đă mấy khi
      Lịch sử ngơi đi nhiều tiếng động
      Mười năm, cổ lục đă ai ghi

      Ta về cúi mái đầu sương điểm
      Nghe nặng từ tâm lượng đất trời
      Cảm ơn hoa đă v́ ta nở
      Thế giới vui từ nỗi lẻ loi

      Tưởng tượng nhà nhà đang mở cửa
      Làng ta ngựa đá đă qua sông
      Người đi như cá theo con nước
      Trống ngũ liên nôn nả gióng mừng

      Ta về như lá rơi về cội
      Bếp lửa nhân quần ấm tối nay
      Chút rượu hồng đây xin rưới xuống
      Giải oan cho cuộc biển dâu này

      Ta khóc tạ ơn đời máu chảy
      Ruột mềm như đá dưới chân ta
      Mười năm chớp bể mưa nguồn đó
      Người thức mong buồn tận cơi xa

      Ta về như hạt sương trên cỏ
      Kết tụ sầu nhân thế chuyển dời
      Bé bỏng cũng th́ sinh, dị, diệt
      Tội t́nh chi lắm nữa người ơi

      Quán dốc hơi thu lùa nỗi nhớ
      Mười năm người tỏ mặt nhau đây
      Nước non ngàn dặm bèo mây hỡi
      Đành uống lưng thôi bát nước mời

      Ta về như sợi tơ trời trắng
      Chấp chới trôi buồn với nắng hanh
      Ai gọi ai đi ngoài cơi vắng
      Dừng chân nghe quặn thắt tâm can

      Lời thề buổi ấy c̣n mang nặng
      Nên mắc t́nh đời cởi chẳng ra
      Ta nhớ người xa ngoài nỗi nhớ
      Mười năm ta vẫn cứ là ta

      Ta về như tứ thơ xiêu tán
      Trong cơi hoang đường trắng lăng quên
      Nhà cũ mừng c̣n nguyên mái, vách
      Nhện giăng, khói ám, mối xông nền

      Mọi thứ không c̣n ngăn nắp cũ
      Nhà thương-khó quá sống thờ ơ
      Giậu nghiêng cổng đổ, thềm um cỏ
      Khách cũ không c̣n, khách mới thưa

      Ta về khai giải bùa thiêng yểm
      Thức dậy đi nào, gỗ đá ơi
      Hăy kể lại mười năm chuyện cũ
      Một lần kể lại để rồi thôi

      Chiều nay ta sẽ đi thơ thẩn
      Thăm hỏi từng cây, những nỗi nhà
      Hoa bưởi, hoa tầm xuân có nở?
      Mười năm, cây có nhớ người xa?

      Ta về như đứa con phung phá
      Khánh kiệt đời trong cuộc biển dâu
      Mười năm, con đă già trông thấy
      Huống mẹ cha đèn sắp cạn dầu

      Con gẫm lại đời con thất bát
      Hứa trăm điều một chẳng làm nên
      Đời qua, lớp lớp tàn hư huyễn
      Giọt lệ sương thầm khóc biến thiên

      Ta về như tiếng kêu đồng vọng
      Rau mác lên bờ đă trổ bông
      Cho dẫu ngàn năm em vẫn đứng
      Chờ anh như biển vẫn chờ sông

      Ta gọi thời gian sau cánh cửa
      Nỗi mừng giàn giụa mắt ai sâu
      Ta nghe như máu ân t́nh chảy
      Tự kiếp xưa nào tưởng lạc nhau

      Ta về dẫu phải đi chân đất
      Khắp thế gian này để gặp em
      Đau khổ riêng ǵ nơi gió cát
      Thềm nhà bụi chuối thức thâu đêm

      Cây bưởi xưa c̣n nhớ, trắng hoa
      Đêm chưa khuya quá hỡi trăng tà
      T́nh xưa như tuổi già không ngủ
      Thức trọn, khua từng nỗi xót xa

      Ta về như giấc mơ thần bí
      Tuổi nhỏ đi t́m một tối vui
      Trăng sáng soi hồn ta vết phỏng
      Trọn đời nỗi nhớ sáng khôn nguôi

      Bé ơi, này những vui buồn cũ
      Hăy sống, đương đầu với lăng quên
      Con dế vẫn là con dế ấy
      Hát rong bờ cỏ giọng thân quen

      Ta về như nước Tào Khê chảy
      Tinh đẩu mười năm luống nhạt mờ
      Thân thích những ai giờ đă khuất
      Cơi đời nghe trống trải hơn xưa

      Người chết đưa ta cùng xuống mộ
      Đâu c̣n ai nữa đứng bờ ao
      Khóc người ta khóc ta rơi rụng
      Tuổi hạc ôi ngày một một hao

      Ta về như bóng ma hờn tủi
      Lục lại thời gian kiếm chính ḿnh
      Ta nhặt mà thương từng phế liệu
      Như từng hài cốt sắp vô danh

      Ngồi đây nền cũ nhà hương hỏa
      Đọc lại bài thơ thủa thiếu thời
      Ai đó trong hồn ta thổn thức
      Vầng trăng c̣n tiếc cuộc rong chơi

      Ta về như hạc vàng thương nhớ
      Một thủa trần gian bay lướt qua
      Ta tiếc đời ta sao hữu hạn
      Đành không trải hết được ḷng ta

                       Tô Thùy Yên

  • Hư Danh     -      Hà Huyền Chi   

      Làm thơ khó, làm người càng khó
      Sống sao cho không hổ danh người
      Xem danh lợi thoảng như làn gió
      Danh cưỡng cầu, danh cũng bèo trôi

      Làm thơ dễ làm người chẳng dễ
      Đức độ kia chẳng thể xem thường
      Thắng hay bại vẫn ḷng dũng khí
      Danh, vô danh sau một đường gươm

      Mất hay được nằm trong ư niệm
      Có hay không hỏi cái tâm ngay
      Lời đàm tiếu truyền trên bia miệng
      Dười mồ sâu nhiều kẻ nát thây

      Khoan vấy mực sau lưng bạn hữu
      T́m hư danh bằng chuyện ruồi bu
      Người chậm hiểu, hay không chịu hiểu

                               Hà Huyền Chi

       

  • Khi Tôi Chết ….     -        Tí Khờ    

      Khi tôi chết hăy đem tôi ra biển
      Đời lưu vong không cả một ngôi mồ

                        Du Tử Lê


      Khi tôi chết chớ mang tôi ra biển
      Biển San Fran lạnh lắm bạn hiền ui
      Í .. lại c̣n lũ cá mập đang bơi
      Thôi chả dại …. chả làm mồi cho cá

      Khi tôi chết … xin đừng thiêu tôi nhá
      Lửa trong ḷ nóng và ngộp làm sao
      Ở trong ḷ chẳng được ngắm trăng sao
      Tôi ghét nóng c̣n hơn là sợ lạnh

      Xin cũng chớ mang tôi ra nghĩa địa
      Nơi quê người tôi buồn lắm bạn ơi
      Cửa thiên đường .. chắc chẳng đến phiên tôi
      C̣n địa ngục … tôi trót đang ở rể

      Khi tôi chết nếu thương tôi người nhớ
      Chôn tôi vào … dưới nắm mộ thơ dzui


                      Con Rể Diêm Vương TNP
                      tự Tí Khờ ...


     
  • Tí Khờ       -       Tiểu Bảo   

      Tí khờ tự nhận cho đời vui-vẻ
      Lấy tên khờ mà thơ nét vẽ vui
      V́ khờ nên chỉ yêu là vui-vẻ
      Lúc xa đời khờ vẫn thắm vẽ vui
      Bạn-bè đưa Khờ chia phần vui-vẻ
      Thân tí khờ , rễ địa-ngục vẽ vui .

                         
      Tiểu Bảo

       

  • 17 Bài Thơ Bất Hủ Của Thi Sĩ  Hồ Xuân Hương   

      Chợ Trời

      Khen thay con Tạo khéo trêu ngươi.
      Bày đặt ra nên cảnh chợ Trời!
      Buổi sớm gió đưa, trưa nắng đứng,
      Ban chiều mây họp, tối trăng chơi.
      Bầy hàng hoa quả tư mùa sẵn,
      Mở phố giang sơn bốn mặt ngồi.
      Bán lợi, buôn danh nào nhương kẻ,
      Chẳng nên mặc cả một đôi lời.



      Đánh Đu

      Tám cột khen ai khéo khéo trồng,
      Người th́ lên đánh, kẻ ngồi trông.
      Trai đu gối hạc khom khom cật,
      Gái uốn lưng ong ngửa ngửa ḷng.
      Bốn mảnh quần hồng bay phất phới.
      Hai hàng chân ngọc duỗi song song.
      Chơi xuân ai biết xuân chăng tái!
      Cột nhổ đi rồi, lơ bỏ không.



      Bánh Trôi Nước

      Thân em vừa trắng, lại vừa tṛn,
      Bảy nổi ba ch́m với nước non.
      Lớn nhỏ mặc dù tay kẻ nặn,
      Mà em vẫn giữ tấm ḷng son.


      Đền Thái Thú

      Ghé mắt trông ngang thấy bảng treo,
      Ḱa đền Thái Thú đứng cheo leo.
      Ví đây đổi phận làm trai được,
      Sự nghiệp anh hùng há bấy nhiêu.



      Động Hương Tích

      Bày đặt đá ai khéo khéo pḥm,
      Nứt ra một lơ hỏm ḥm hom,
      Người quen cơi Phật chen chân xọc,
      Kẻ lạ bầu tiên mỏi mắt ḍm
      Giọt nước hươu t́nh rơi thánh thót,
      Con thuyền vô trạo cúi lom khọm
      Lam tuyền quyết cả phồn hoa lại,
      Rơ khéo trời già để dở dom



      Đánh Cờ

      Chàng với thiếp đêm khuya trằn trọc,
      Đốt đèn lên đánh cuộc cờ người.
      Hẹn rằng đấu trí mà chơi,
      Cấm ngoại thuỷ không ai được biết.
      Nào tướng sĩ dàn ra cho hết,
      Để đôi ta quyết liệt một phen.
      Quân thiếp trắng, quân chàng đen,
      Hai quân ấy chơi nhau đà đă lửa.

      Thọat mới vào chàng liền nhảy ngựa,
      Thiếp vội vàng vén phứa tịnh lên.
      Hai xe hà, chàng gác hai bên,
      Thiếp thấy bí, thiếp liền ghểnh sĩ.

      Chàng lừa thiếp đương khi bất ư,
      Đem tốt đầu dú dí vô cung,
      Thiếp đang mắc nước xe lồng,
      Nước pháo đă nổ đùng ra chiếu.

      Chàng bảo chịu, thiếp rằng chẳng chịu
      Thua th́ thua quyết níu lấy con.
      Khi vui nước nước non non,
      Khi buồn lại giở bàn son quân ngà


      Đèo Ba Dội

      Một đèo, một đèo, lại một đèo,
      Khen ai khéo tạc cảnh cheo leo.
      Cửa con đỏ loét tùm hum nóc,
      Ḥn đá xanh ŕ lún phún rêu.
      Lắt lẻo cành thông cơn gió thốc,
      Đầm đ́a lá liễu giọt sương gieo.
      Hiền nhân quân tử ai là chẳng
      Mỏi gối chồn chân vẫn muốn trèo.

      (1) Đèo Ba Dội hay Ba đèo tên chữ là đèo Tam Điệp, thuộc huyện Tống Sơn, tỉnh Thanh Hoá.


      Cảnh Thu

      Thánh thót tầu tiêu mấy hạt mưa,
      Khen ai khéo vẽ cảnh tiêu sơ,
      Xanh ôm cổ thụ tṛn xoe tán,
      Trắng xóa tràng giang phẳng lặng tờ.
      Bầu dốc giang sơn say chấp rượu.
      Túi lưng phong nguyệt nặng v́ thơ.
      Ơ hay, cánh cương ưa người nhỉ,
      Ai thấy, ai mà chẳng ngẩn ngơ.



      Chơi Đền Khán Xuân

      Êm ái chiều xuân tới khán đài,
      Lâng lâng chẳng bợn chút trần ai !
      Bà hồi triêu mộ chuông gầm sóng,
      Một vương tang thương nước lộn trời.
      Bể ái ngh́n trùng khôn tát cạn,
      Nguồn ân muôn trượng dễ khơi vơi.
      Nào nào cực lạc là đâu tá,
      Cực lạc là đây chín rơ mười.


      Dỗ Bạn Khóc Chồng

      Văng vẳng tai nghe tiếng khóc chồng.
      Nín đi kẻo thẹn với non sông.
      Ai về nhắn nhủ đàn em nhé.
      Xấu máu th́ khem miếng đỉnh chung.


      Kiếp Tu Hành

      Cái kiếp tu hành nặng đá đeo,
      Ṿây mà chút tẻo tèo teo
      Thuyền cừ cương muốn về Tây Trúc
      Trái gió cho nên phải lộn leo.


      Mời ăn Trầu

      Quả cau, nho nhỏ, miếng trầu ôi,
      Này của Xuân Hương đă quệt rồi.
      Có phải duyên nhau th́ thắm lại
      Đừng xanh như lá, bạc như vôi.



      Sư Hổ Mang

      Chẳng phải Ngô, chẳng phải ta
      Đầu th́ trọc lốc, áo không tà .
      Oản dân trước mặt dăm ba phẩm,
      Văi núp sau lưng sáu bảy bà.
      Khi cành, khi tiu, khi chũm chọe,
      Giọng hí giọng hỷ, giọng hi ha.
      Tu lâu có lẽ lên sư cụ
      Ngất nghểu ṭa sen nọ đó mà


      Tự T́nh 1

      Canh khuya văng vẳng trống canh dồn.
      Trơ cái hồng nhan với nước non.
      Chén rượu hương đưa, say lại tỉnh,
      Vừng trăng bóng xế, khuyết chưa tṛn.
      Xuyên ngang mặt đất, rêu từng đám,
      Đâm toạc chân mây, đá mấy ḥn.
      Ngán nỗi xuân đi xuân lại lại,
      Mảnh t́nh san sẻ tí con con.



      Tát Nước

      Đang cơn nắng cực chửa mưa tè,
      Rủ chị em ra tát nước khe.
      Lẽo đẽo chiếc gầu ba góc chụm,
      Lênh đênh một ruộng bốn bờ be.
      X́ x̣m đáy nước ḿnh nghiêng ngửa,
      Nhấp nhỏm bên bờ đít vắt ve.
      Mải miết làm ăn quên cả mệt,
      Dang bang một lúc đă đầy phe.


      Vịnh cái quạt (1)

      Mười bảy hay là mười tám đây
      Cho ta yêu dấu chẳng dời tay.
      Mỏng dày từng ấy, chành ba góc
      Rộng hẹp dường nào, cẵm một cay.
      Càng nóng bao nhiêu thời càng mát.
      Yêu đêm chưa phi lại yêu ngày.
      Hồng hồng má phấn duyên v́ cậy.
      Chúa dấu vua yêu một cái này.


      Vịnh cái quạt (2)

      Một lỗ xâu xâu mấy cũng vừa,
      Duyên em dính dán tự bao giờ,
      Chành ra ba góc da c̣n thiếu,
      Khép lại đôi bên thịt vẫn thừa.
      Mát mặt anh hùng khi tắt gió,
      Che đầu quân tử lúc sa mưa.
      Nâng niu ướm hỏi người trong trướng,
      Ph́ phạch trong ḷng đă sướng chưa?

                     Hồ Xuân Hương

       

  • Câu Chuyện Chiếc Thùng Nước Thủng    -     Không Tên     

       Slide Show

      Đây là h́nh ảnh của một người gánh nước với 1 thùng c̣n nguyên vẹn và 1 thùng bị bể, thủng chảy nước.  Trên con đường dài từ nguồn về nhà, thùng nguyên vẫn c̣n đầy nước, nhưng thùng thủng th́ chỉ có một nửa.  Trong 2 năm dài , hàng ngày người gánh nước đem về nhà chỉ 1 thùng rưởi nước.  Dỉ nhiên thùng nguyên vẹn rất hảnh diện với sự hoàn thành của ḿnh, nhưng cái thùng thủng th́ rất xấu hổ, cảm thấy một sự thất bại cay đắng.  Một hôm , bên cạnh ḍng sông , thùng thủng nói với người gánh nước rằng :

      - "Thưa ông, Tôi tự cảm thấy xấu hổ và muốn nói lời xin lỗi với ông, tôi chỉ mang về có 1/2 thùng nước, v́ chổ nứt (thủng ) đă làm chảy nước xuống đất trên đường về nhà."

      Người gánh nước cảm thấy thương xót cho thùng bị nứt.  Với tấm ḷng Từ Bi ông nói :

      - "Trong khi chúng ta mang nước về nhà chủ, tôi muốn anh nhận thấy nhừng đoá hoa tươi đẹp bên đường. "

      Thật vậy, khi họ đi lên đồi, cái thùng đáng thương kia nhận thấy mặt trời đang toả chiếu những tia nắng ấm lên những bông hoa dại rất xinh đẹp ở bên đường, và điều nầy là nó an ủi chút ít.  Nhưng sau buổi gánh nước nó cũng c̣n cảm thấy buồn v́ thùng nước chỉ c̣n một nửa và nó lại xin lỗi người gánh nước về sự việc đó.  Người gánh nước nói với cái thùng đáng thương rằng :

      - "Anh có nhận thấy là những bụi hoa chỉ nở xinh đẹp bên đường phía bên anh mà không ở bên khác?  Bởi v́ tôi luôn luôn hiểu tâm trạng của anh nên đă gieo những hạt giống hoa bên đường phía anh.  Và mỗi ngày chúng ta mang nước từ sông trở về nhà, anh đă tưới những hạt giống đó.  Hai năm qua tôi đă hái những đóa hoa xinh đẹp đó đê "trang trí trên bàn.  Nếu không có hoàn cảnh của anh , th́ làm sao có những đóa hoa làm đẹp trong nhà."

      Luân Lư:  Mỗi người chúng ta đều có t́ vết riêng của ḿnh.  Tất cả chúng ta là những thùng nứt.  Dù bị nứt và t́ vết, mỗi chúng ta hăy làm đời sống của chúng ta Hoà Hợp nhau, như thế sẽ vui và lợi lạc.  Anh hăy cảm nhận mọi người như họ là và hăy t́m những điều tốt nơi họ.  Có nhiều điều tốt ở xung quanh (mọi người, mọi vật, mọi nơi ...).  Có nhiều điều tốt nơi anh.

      Hăy cám ơn tất cả mọi người.  Cám ơn tất cả những người bạn "crackpot" của tôi .

       

  • Mẹ Tôi    -   Không Tên     

      (Một câu chuyện cảm động của một tác giả vô danh nhận được qua e-mail của một người bạn ở Malaysia, mong được chia sẻ với mọi người)

      Suốt thời thơ ấu và cả khi lớn lên, lúc nào tôi cũng ghét mẹ tôi. Lư do chính có lẽ v́ bà chỉ có một con mắt. Bà là đầu đề để bạn bè trong lớp chế giễu, châm chọc tôi.

      Mẹ tôi làm nghề nấu ăn để nuôi tôi ăn học. Một lần bà đến trường để kiếm tôi làm tôi phát ngượng. Sao bà lại có thể làm như thế với tôi? Tôi lơ bà đi, ném cho bà một cái nh́n đầy căm ghét rồi chạy biến. Ngày hôm sau, một trong những đứa bạn học trong lớp la lên:

      "Ê, tao thấy rồi. Mẹ mày chỉ có một mắt!".

      Tôi xấu hổ chỉ muốn chôn ḿnh xuống đất. Tôi chỉ muốn bà biến mất khỏi cuộc đời tôi. Ngày hôm đó đi học về tôi nói thẳng với bà: "Mẹ chỉ muốn biến con thành tṛ cười!".

      Mẹ tôi không nói ǵ. C̣n tôi, tôi chẳng để ư ǵ đến những lời nói đó, v́ lúc ấy ḷng tôi tràn đầy giận dữ. Tôi chẳng để ư ǵ đến cảm xúc của mẹ. Tôi chỉ muốn thoát ra khỏi nhà, không c̣n liên hệ ǵ với mẹ tôi. V́ thế tôi cố gắng học hành thật chăm chỉ, và sau cùng, tôi có được một học bổng để đi học ở Singapore.

      Sau đó, tôi lập gia đ́nh, mua nhà và có mấy đứa con. Vợ tôi là con nhà gia thế, tôi giấu nàng về bà mẹ của ḿnh, chỉ nói ḿnh mồ côi từ nhỏ. Tôi hài ḷng với cuộc sống, với vợ con và những tiện nghi vật chất tôi có được ở Singapore. Tôi mua cho mẹ một căn nhà nhỏ, thỉnh thoảng lén vợ gởi một ít tiền về biếu bà, tự nhủ thế là đầy đủ bổn phận. Tôi buộc mẹ không được liên hệ ǵ với tôi.

      Một ngày kia, mẹ bất chợt đến thăm. Nhiều năm rồi bà không gặp tôi, thậm chí bà cũng chưa bao giờ nh́n thấy các cháu. Khi thấy một bà già trông có vẻ lam lũ đứng trước cửa, mấy đứa con tôi có đứa cười nhạo, có đứa hoảng sợ. Tôi vừa giận vừa lo vợ tôi biết chuyên, hét lên: "Sao bà dám đến đây làm con tôi sợ thế? Đi khỏi đây ngay!". Mẹ tôi chỉ nhỏ nhẹ trả lời "Ồ, xin lỗi, tôi nhầm địa chỉ!" và lặng lẽ quay đi. Tôi không thèm liên lạc với bà trong suốt một thời gian dài. Hồi nhỏ, mẹ đă làm con bị chúng bạn trêu chọc nhục nhă, bây giờ mẹ c̣n định phá hỏng cuộc sống đang có của con hay sao?

      Một hôm, nhận được một lá thư mời họp mặt của trường cũ gởi đến tận nhà, tôi nói dối vợ là phải đi công tác. Sau buổi họp mặt, tôi ghé qua căn nhà của mẹ, v́ ṭ ṃ hơn là muốn thăm mẹ. Mấy người hàng xóm nói rằng mẹ tôi đă mất vài ngày trước đó và do không có thân nhân, sở an sinh xă hội đă lo mai táng chu đáo.

      Tôi không nhỏ được lấy một giọt nước mắt. Họ trao lại cho tôi một lá thư mẹ để lại cho tôi:

      "Con yêu quư,

      Lúc nào mẹ cũng nghĩ đến con. Mẹ xin lỗi về việc đă dám qua Singapore bất ngờ và làm cho các cháu phải sợ hăi. Mẹ rất vui khi nghe nói con sắp về trường tham dự buổi họp mặt, nhưng mẹ sợ mẹ không bước nổi ra khỏi giường để đến đó nh́n con. Mẹ ân hận v́ đă làm con xấu hổ với bạn bè trong suốt thời gian con đi học ở đây.

      Con biết không, hồi con c̣n nhỏ xíu, con bị tai nạn và hỏng mất một bên mắt. Mẹ không thể ngồi yên nh́n con lớn lên mà chỉ có một mắt, nên mẹ đă cho con con mắt của mẹ. Mẹ đă bán tất cả những ǵ mẹ có để bác sĩ có thể thay mắt cho con, nhưng chưa bao giờ mẹ hối hận về việc đó. Mẹ rất hănh diện v́ con đă nên người, và mẹ kiêu hănh v́ những ǵ mẹ đă làm được cho con. Con đă nh́n thấy cả một thế giới mới, bằng con mắt của mẹ, thay cho mẹ..

      Mẹ yêu con lắm,

      Mẹ...".

       

  • Con Yêu    -   Không Tên     

  • Duyên May & Sự Lựa Chọn     -   Không Tên     

  • Tự Vn:  Người Việt Mạnh Yếu Chỗ Nào?     -     Đ Thông Minh      

  • Toán Học - Ôn Cố Tri Tân     -      Vỏ Văn Rân

  • Chuyến Xe Cuộc Đời

  • Gởi Con Yêu Dấu     -      Huy Phương (Phỏng dịch bài thơ “To Our Dear Child” của một tác giả vô danh)

     

      Nếu một mai thấy cha già mẹ yếu
      Hăy thương yêu và thấu hiểu song thân.
      Những lúc ăn mẹ hay thường vung văi
      Hay tự cha không mặc được áo quần.
      Hăy nhẫn nại nhớ lại thời thơ ấu
      Mẹ đă chăm lo tă, áo, bế bồng.
      Bón cho con từng miếng ăn, hớp sữa
      Cho con nằm trong nệm ấm chăn bông.
      Cũng có lúc con thường hay trách móc
      Chuyện nhỏ thôi mà mẹ nói trăm lần.
      Xưa kia bên nôi, giờ con sắp ngủ
      Chuyện thần tiên mẹ kể măi không ngưng.
      Có những lúc cha già không muốn tắm
      Đừng giận cha và la mắng nặng lời.
      Ngày c̣n nhỏ con vẫn thường sợ nước
      Từng van xin “đừng bắt tắm, mẹ ơi!”
      Những lúc cha không quen xài máy móc,
      Chỉ cho cha những hướng dẫn ban đầu.
      Cha đă dạy cho con trăm ngh́n thứ
      Có khi nào cha trách móc con đâu?
      Một ngày nọ khi mẹ cha lú lẫn
      Khiến cho con mất hứng thú chuyện tṛ
      Nếu không phải là niềm vui đối thoại
      Xin đến gần và hăy lắng nghe cha.
      Có những lúc mẹ không buồn cầm đũa
      Đừng ép thêm, già có lúc biếng ăn
      Con cần biết lúc nào cha thấy đói
      Lúc nào cha thấy mệt, muốn đi nằm.
      Khi già yếu phải nương nhờ gậy chống
      Xin nhờ con đỡ cha lấy một tay
      Hăy nhớ lại ngày con đi chập chững
      Mẹ d́u con đi những bước đầu ngày.
      Một ngày kia cha mẹ già chán sống
      Th́ con ơi đừng giận dữ làm ǵ!
      Rồi mai này đến phiên, con sẽ hiểu
      Ở tuổi này, sống nữa để làm chi?
      Dù mẹ cha cũng có khi lầm lỗi
      Nhưng suốt đời đă làm tốt cho con
      Muốn cho con được nên người xứng đáng
      Th́ giờ đây con cũng chẳng nên buồn.
      Con tức giận có khi c̣n xấu hổ
      V́ mẹ cha giờ ăn đậu ở nhờ.
      Xin hăy hiểu và mong con nhớ lại
      Những ngày xưa khi con tuổi ấu thơ.
      Hăy giúp mẹ những bước dài mệt mỏi
      Để người vui đi hết chặng đường đời.
      Với t́nh yêu, và cuộc đời phẩm giá
      Vẫn yêu con như biển rộng sông dài.
      Luôn có con, trong cuộc đời
      Yêu con cha có mấy lời cho con.

                  Bố Mẹ của con

       

       

  • Những H́nh Ảnh Lịch Sử Việt Nam Vào Thời Pháp Thuộc - Góp Nhặt Bởi Cô Đoàn T. Tâm & Bạn Hữu TT

  • Anh Thương Em Khi Ngủ      -      Xuân Diệu

      Anh thương em khi ngủ
      Phong thái rất hồn nhiên
      Em ngủ như trẻ nhỏ
      Ngon say một giấc liền

      Tay em thả xuôi xuôi
      Như bay vào cơi mộng
      Mắt em khép dài dài
      Dưới trán em lồng lộng

      Em nằm in trẻ nhỏ
      Trong chiếc vơng yêu thương
      Anh dệt giăng khắp chỗ
      Trong pḥng, quanh quất giường.

      Anh thức nh́n em ngủ
      Anh canh giấc cho em
      Anh lắng nghe nhịp thở
      Ngực em đều xuống lên.

      Trở ḿnh tay ấp má
      Anh thương em dáng người
      Tin cậy vào cuộc sống
      Tin ở anh trong đời

      Sau một ngày đẫy việc
      Chúc em tôi giấc lành
      Anh vô cùng sung sướng
      Nếu em mơ thấy anh.

       

  • Sống Chẳng Thể Khi Không Vườn Thành Thác      -       Nguyễn Tất Nhiên

       

      Người nh́n người bằng xạ nhăn diều hâu
      Người tận dụng người từng manh thịt rửa
      Người tỉ mỉ trám từng li ti hở
      Cấm ngặt nghiêm nhân đạo ướm chân ra
      Thế nhưng ta, ta thả cửa bung thừa
      Xem hậu quả của hành vi tâm cảm

      Ḿnh xác tín thương yêu là lẽ sống
      Th́ hề chi dăm đ̣n thuật giết người
      Sá ǵ em, đôi ngụm đỏ máu tươi
      Bắt buộc phải ộc trào theo sức nén!

      Ta thánh thiện bởi v́ em thánh thiện
      Tự nhiên phai, phai nhạt đắng cay đời
      Tự nhiên ngây thơ hẳn nụ cười
      Tin sự sống, bởi v́ em môi ngọt
      Tin Thượng Đế, bởi v́ em có thật
      Tan hằn thù v́, chếnh choáng lương duyên ...
      Ta bỗng thôi thèm khát vọng b́nh yên
      (Đời ư nghĩa khai sinh trong dữ dội
      Mầm ánh sáng nẩy lên từ bóng tối
      Như hiền lành nhờ độc ác biện minh!)
      Ta bỗng thôi thèm khát giọt b́nh yên
      (Đời hết đẹp nếu không c̣n nghiệt ngă!)

      Mỗi thân phận là một cây sai quả?
      Cứ đều đều chín tới trái oan khiên!

       

       

  • Xuân Không Mùa    -      Xuân Diệu

      Một ít nắng, vài ba sương mỏng thắm,
      Mấy cành xanh, năm bảy sắc yêu yêụ
      Thế là xuân. Tôi không hỏi chi nhiều.
      Xuân đă sẵn trong ḷng tôi lai láng.
      Xuân không chỉ ở mùa xuân ba tháng;
      Xuân là khi nắng rạng đến t́nh cờ,
      Chim trên cành há mỏ hót ra thơ;
      Xuân là lúc gió về không định trước.
      Đông đang lạnh bỗng một hôm trở ngược,
      Mây bay đi để hở một khung trờị
      Thế là xuân. Ngày chỉ ấm hơi hơi,
      Như được nắm một bàn tay son sẻ...

      Xuân ở giửa mùa đông khi nắng hé;
      Giữa mùa hè khi trời biếc sau mưa;
      Giữa mùa thu khi gió sáng bay vừa
      Lùa thanh sắc ngẫu nhiên trong áo rộng.
      Nếu lá úa trên cành bàng không rụng,
      Mà hoa thưa ửng máu quá ngày thường;
      Nếu vườn nào cây nhăn bỗng ra hương,
      Là xuân đó. Tôi đợi chờ chi nữa ?
      *
      * *
      B́nh minh quá, mỗi khi t́nh lại hứa,
      Xuân ơi xuân vĩnh viễn giữa ḷng ta
      Khi những em gặp gỡ giữa đường qua
      Ngừng mắt lại, để trao cười, bỡ ngỡ.
      Ấy là máu báo tin ḷng sắp nở
      Thêm một phen, tuy đă mayá lần tàn.
      Ấy là hồn giăng rộng khắp không gian
      Để đánh lưới những duyên hờ mới mẻ ?
      Ấy những cánh chuyển trong ḷng nhẹ nhẹ
      Nghe xôn xao rờn rợn đến hay hay...
      Ấy là thư hồi hộp đón trong tay;
      Ấy dư âm giọng nói đă lâu ngày
      Một sớm tim bỗng dịu dàng đồng vọng ...
      Miễn trời sáng, màḷng ta dợn sóng,
      Thế là xuân. Hà tất đủ chim, hoa ?
      Kể chi mùa, thời tiết, với niên hoa,
      T́nh không tuổi, và xuân không ngày tháng.


     


     

     

     

     

     

Questions / Comments: email to trungthu@trungthu.us
Last updated: 11/18/07