|
| |||||
Mùa
xuân nơi xứ người không áo mới, không gia đình, không bạn bè, không tình yêu.
Thời gian mang xuân đến, không gian như lãng quên. Gió rung lá vàng rơi, côn
trùng reo tỉ tê. Anh rót ly rượu chúc tụng chính mình ngày đầu xuân, men rượu
cuốn hồn anh mênh mang theo ảo tưởng. Một ngày xuân âm thầm. Quanh đây chỉ là
khu vườn nhỏ rươm mùi hoa cỏ dại, âm thanh u buồn tỉnh mịch. Anh ngồi một mình
đón xuân này, nhớ xuân xưa. Xuân xưa mang niềm nhớ, xuân này như muốn được lãng
quên. Tuổi thơ, tình thương đã bỏ lại quê nhà xa tầm với. Hương xuân là tiếng
thở dài não nuột. Xuân đến rồi xuân đi, sao lòng mình vẫn muốn ngủ vùi hờ hững,
rong rêu.
Anh nhớ tiếng
nói, nụ cười của từng người, anh nhớ tiếng pháo rộn ràn, anh nhớ tiếng nhạc xuân,
anh nhớ mùi nhan khói thơm, anh nhớ màu sắc rực rỡ của phố phường dưới nắng mai
của Sàigòn, anh nhớ cảm giác lạ lùng của ngày xuân, anh nhớ mâm cơm lộng lẫy đầm
ấm của gia đình. Trăm ngàn nỗi nhớ, trăm ngàn buồn vương. Âm thanh chung quanh
đây buồn quá, muốn say cuồng, ngất ngưỡng cùng nàng xuân, muốn ca vang, muốn
nhảy múa cho vơi sầu. Nhưng nàng xuân của lòng anh không đến bên anh mùa xuân
này trong đêm nay. Muốn được say thật say, nhưng lòng mình không ngất ngưỡng say
vì cô đơn. Anh ngồi lặng câm như phô tượng có linh hồn lạnh giá, và chung rượu
nồng nhạt nhẽo thiếu men cay. Giá tình yêu đến bên anh như nắng, lòng anh sẽ ấm
lại, giá tình yêu đến bên anh như những chiều mưa, lòng anh tràng ngập suy tư,
giá tình yêu đến bên anh như đêm dài, lòng anh sẽ đắm chìm trong giấc ngủ vùi
đầy mộng đẹp.
Ngày ... th áng ...Bây giờ là buổi sáng nắng hồng đang rực rỡ khắp nơi, tô điểm cho ngày xuân Chủ Nhật tươi hồng. Nhưng nắng ở đây, nơi anh đang ngồi, khu vườn nhỏ phía sau nhà, nắng vươn bên thềm thật êm đềm, lặng lẻ. Anh vẫn ngồi đây đã bao nhiêu ngày Chủ Nhật qua nhanh, anh mặc tình thả hồn mênh mang theo suy tưởng nhớ về dĩ vãng. Giờ này có lẽ mọi người đang tìm đến Chúa, tìm đến với tương lai. Trong khi anh lại đi tìm quá khứ. Quá khứ là một cuốn phim câm trong tâm tưởng, có một lần ngày Chủ Nhật. Chúng mình bên nhau khắp phố Sàigòn, bóng chiều xuống thật nhanh, chúng mình lang thang nắm tay nhau tìm bóng mát của tình yêu. Thế rồi cơn mưa chiều từ đâu đổ xuống thật nhanh. Hai đứa rút mình đụt mưa dưới gốc cây. Trong phút chốc cả thành phố lắng chìm dưới cơn mưa lũ. Mưa giăng như sương mù, gió kéo nhau rào từng cơn ướt lạnh. Cái lạnh đó đã giúp em can đãm nhít lại gần anh. Và chính cơn mưa đó lần đầu tiên anh ôm em trong vòng tay. Hơi thở em rù rì bên tai anh không lời, như nhạc khúc tình yêu. Anh đấm chìm hồn mình trong giây phút ấy, anh muốn trời cứ mưa và mưa mãi. Nhưng cơn mưa vô tình đến như vũ bảo, rồi tan đi thật nhanh. Anh tiếc rẻ đưa em về. Suốt đêm đó anh thức trắng thổn thức mùi thơm thoảng trên da thịt em. Anh thấy hạnh phúc mình tìm được, và nghĩ rằng chúng mình sẽ bên nhau mãi mãi chẳng lìa xa. Thế mà hiện tại anh vẫn ngồi đây mơ tưởng về quá khứ. Chủ Nhật là ngày của chúng mình nhớ không em? Ngày của chúng mình tìm về bên nhau tìm hạnh phúc. Bây giờ thì anh không biết tìm về đâu? Anh đang lạc loài nơi xứ người. Còn em , em đang bơ vơ bên phố cũ, nơi mà chúng mình nắm tay nhau dưới nắng tươi hồng ngày Chủ Nhật. Em có còn buồn nhớ không em nhỉ? Xa em, anh cố sống với phần đời còn lại, bên nửa trời hy vọng. Thế rồi một hôm tin em lấy chồng làm tim anh nhói đau, và nó đã cướp đi trong anh niềm vui của cuộc sống. Anh bàng hoàng, sửng sốt, anh chán đời, anh cố quên mà có được đâu, anh vẫn sống trong thiên đàng lỡ đó âm thầm. Em biết không? Mất em, anh bỗng trở thành lười biếng, chậm chập, u buồn. Anh như pho tượng, vẫn ngồi đây với bao nhiêu ngày Chủ Nhật, nhìn lá vàng rơi lả tả bên thềm. Những chiếc lá vàng của mùa đông, đang chết dần vì lạnh, vì ngày tháng không linh hồn. Những chiếc lá vàng của mùa hè, đang khô héo, đang chết dần với nắng chiều buồn chán. Nhưng nó vẫn làm dậy sóng trong anh hình bóng, những bước chân vui dưới bóng mát của đường Nguyễn Du đầy lá rơi và cuộc tình đã mất. Giờ này em đang làm gì? Em đang hạnh phúc? Hay em đang lang thang dưới phố, lẻ loi, tìm lại kỷ niệm, giữa một rừng người, giữa một khung trời thương nhớ. Còn anh, anh đang ngồi đây nhìn mùa đông sắp tàn đắm chìm trong buốt lạnh … Nguyễn Hoàng Ngôn |